Chuyển đến nội dung chính

Sống trên cà kheo


Sống trên cà kheo  
Bạn hỏi tôi vì sao khoa học càng phát triển con người càng hung ác. Vì sao những tác phẩm chống tiêu cực lại bị lép vế. Vai trò của văn học và vai trò của chính bạn, một người viết văn trước thực trạng xã hội. Tôi nhỏ bé trước cái mênh mông của thực trạng xã hội . Biết trả lời với bạn sao đây.
Tôi nhớ năm tôi chín mười tuổi gì đó, khi vào chùa, nhìn tranh vẽ cảnh mười hai cửa ngục, tôi sợ lắm. Tôi nghĩ mình không nên vi phạm, không nên vào địa ngục. Lớn một chút tôi được dạy không có địa ngục, không có tiên phật. Vậy là tôi chẳng sợ gì nữa, vô tư gieo thù chuốc oán…Khuất mắt mọi người, tôi ham một cây viết mới của bạn, vậy là vói tay lấy. Tôi đủ ma lanh để biết mình làm cái gì được khen, làm cái gì thì bị chê. Nên chỉ biểu diễn giữa mặt trời những điều thuận mắt mọi người. Còn những thứ người khác lên án tôi làm trong bóng tối, lúc khuất sau một bình phông nào đó. Mọi thứ cứ chấp chới, mù mờ, bất ổn, dưới mắt tôi. Tôi càng học, càng làm việc, càng thấy rối ren, u mê, càng thân thiện với bóng tối. Sau những va vấp tưởng như chết đi sống lại, tôi trả lời được câu hỏi, trên đầu mình có trời, phật, tiên, thánh hay không...?
Đó là những gì rất thật trong chính cuộc đời tôi. Nói nhiều như vậy để trả lời câu bạn hỏi, vì sao con người ngày càng ác. Khoa học cố công làm ra được nhiều phương tiện để phục vụ cho con người, đồng thời cũng chứng minh không có thiên đường địa ngục. Nhưng chính điều đó đã đẩy loài người đi xa vòng tay nhân ái của tạo hóa. Chúng ta hủy diệt thiên nhiên để đời sống vật chất của chúng ta dồi dào. Thiên nhiên đang mất cân đối. Và chúng ta đang hứng chịu những bất bình của nó. Thời tiết không thuận lợi, mùa màng thất bát, không khí, thức ăn ngày càng độc địa, bệnh hoạn thất thường. Hỏi những con người sống trong môi trường đó có thể hiền từ được không.
 Chúng ta như những người đang sống trên cà kheo và phía dưới là đầm lầy không đáy. Những họng cá sấu ngoại cỡ mang tên bệnh hoạn, nghèo túng, rẻ rúng, mất mát, thiệt thân… đang nhe răng nhọn chờ đón. Trong khi đó trên đầu không còn đấng thiêng liêng nào để tin tưởng, để chờ trông chờ sự xuất hiện của cổ tích. Vì không có phật trời mà. Chúng ta đang phải ngày đêm lo sợ, lúc nào đó con cháu chúng ta không phải là một số ít người còn tồn tại được trên hành tinh ngày càng nghèo nàn này. Cần phải có cái gì đó bảo hiểm.Thứ bảo hiểm đó là tiền. Càng nhiều càng tốt. Hay là khả năng đạp lên đầu thiên hạ giành lấy được nhiều tiền càng tốt. 
Tiền có khắp nơi. Những người thông minh biết cách lấy từ tự nhiên. Nhưng không mấy người đủ bình tâm, đủ nhẫn nại để đánh thức, khai thác cái vốn rất phong phú trong não bộ. Phần lớn thích vơ vét từ túi người khác đưa vào túi mình bằng nhiều trò, mua gian bán lận, đổi chát bằng thân xác, xin xỏ, lừa lọc, cướp bóc...
Những người theo tôn giáo có người đang dần buông lỏng đường tu, vì họ thấy lắm người buôn thần bán thánh mặc nhiên phè phỡn… Mình tuân thủ nghiêm ngặt theo giáo điều giáo lý nghèo cứ hoàn nghèo. Nghèo thì cho dù có đạo hay không đạo cũng đều bị chèn ép.
Thêm vào đó chúng ta đang nổ lực phổ cập giáo dục. Thay vì bắt đầu phổ cập đạo đức cho thế hệ làm thầy trước. Chúng ta đẩy người thầy lên cà kheo, xô họ ra đầm lầy với những mớ xác chữ. Những người thầy đã bị tước mất hồn, đứng sớ rớ trên bục, dạy hết lớp này tới lớp khác. Những cái họ truyền được cho học trò chỉ là cái vỏ ngôn ngữ. Những đứa học trò có vỏ không nhân này ra đời cũng chỉ làm được những việc nặng hình thức, ồ ạt số lượng, chất lượng là rỗng không hay thối nát. Những xác người này rải khắp các tầng lớp từ thấp đến cao… Không ngành nghề, lĩnh vực nào là không thấy. Và những cái xác đó đang hấp thụ âm hồn của xã hội kim tiền. Thế thì ác báo nào không dám làm.
Vai trò của người cầm bút là tìm lại hồn cho cộng đồng, mong muốn số đông ấy về lại vòng tay cha trời mẹ đất. Mở ra một thế giới mà ở đó con người bình tâm hơn, hiểu đúng mình cần gì, sống để làm gì. Thật ra rất bình dị, rất văn minh, rất tự do….  Nhưng người cầm bút cũng chung số phận cuộc đời, vừa viết vừa run trên cà kheo. Có bao nhiêu điều kiện để lòng được lắng lại, hồn vía được đáo về. Thành ra tác phẩm làm ra, xê trịch trên đấy vẫn có thể chỉ là xác chữ.
Những tác phẩm chống tiêu cực phần lớn là viết trong một trạng thái căm phẫn cao độ. Lời lẽ nặng nề. Nó như một thứ đại bác nã vào thành. Chỉ được những người ngoài cuộc vỗ tay. Người trong cuộc đóng kín cửa, xây cao thành và nổ lực phản công. Kết quả là cuộc ấu đả hỗn loạn diễn ra trong cái không gian vốn rất hỗn loạn của xã hội.  
Câu bạn hỏi tôi về vai trò của chính tôi, người cầm bút, làm tôi cũng phải ngừng lại hỏi chính mình? Mình nghĩ gì khi viết. Thật ra tôi không có tham vọng ngòi bút của mình có thể cãi sửa được xã hội. Vì những người thật sự cần được nắn nót lại đang bận bịu lắm, tất bật lắm với guồng máy của địa vị, danh vọng.Tôi chỉ mong từng trang viết hạ dần dần cái cà kheo trong lòng mình và lòng ai đó có duyên. Vì tôi cũng  như tất cả mọi người. Lúc tỉnh tuồng thấy mình vững chải an nhiên. Nhưng lúc trái giỏ trở trời, chính mình lại đẩy mình lên cà kheo, vừa làm việc vừa lắc lư cùng vô vàn những điều lo lắng. 
 Võ Diệu Thanh

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Em đã yêu Ka Rim

  Từ hồi tôi theo chồng, má và em tôi chuyển về sống nơi khác, tôi ít có dịp về xứ. Mấy người bạn nói: “Sanh ra ở Châu Phong à? Nghe nói Chăm nhiều lắm, về đó chơi đi”. Nhà tôi giữa hai xóm Chăm, ở đó còn khá nhiều bạn bè, bà con lối xóm. Nhắc tới quê, tôi chợt thèm gặp một gương mặt ngăm đen. Anh là người Chăm có hai mắt to như người Ấn Độ. Xóm Chăm lạ hoắc. Nhà Da Pha nằm cặp con đường dẫn về tuyến dân cư mới, với những ngôi nhà sàn cao cẳng lợp tôn màu hồng tươi rói. Vợ Da Pha không đẹp nhưng vui tính. Dường như tục cấm cung đã không đá động tới đời chị. Thấy khách, miệng chị cười đầy, mắt sáng một vẻ tự tin. - Da Pha hay dẫn khách về đây chơi lắm chị ơi! Nhà của họ gọn nhưng dài. Bên trong đầy đủ tiện nghi, có cả máy nước nóng, máy hút bụi và máy giặt. - Em không chịu mấy thứ này, tốn điện. Ảnh nói có nó em đỡ cực. Làm phụ nữ công việc nhà cửa bớt được cái nào đỡ cái đó. Chỗ bệnh viện nhiều thứ lắm, về còn bệnh nhân ở nhà, bà con trong xóm có mệt đi không nổi là ảnh chạ...
Đàn bà đẹp -Út, con về mau đi. Người đàn bà đó coi hiền lành vậy mà thành quỷ rồi. * Thùy không lên nhà mà đi tuốt ra hè, hướng mộ ba má. Cô không ghé thăm mộ, cô không muốn nói gì với ba má lúc này. Thùy ghé chỗ cái ao cạn có bọng cây gáo. Đáy ao đã trơ những đường nứt lớn, bong tróc. Cái bọng cây trên bờ ao nghiêng nghiêng một dáng khô. Mùa hè hai năm trước ai đó đã đổ rác vào đó và đốt lên. Cây gáo đã chết, lớp vỏ cái ruột cháy xém, cái bọng cây trơ dưới nắng. Anh Hai nói mùa hạn năm sau anh vét ao, thả cá, trồng thêm gáo. Thùy về sẽ không còn phải tức mình cái vụ bọng cây thời thơ ấu của hai anh em bị đốt, bị chết.   Cây gáo bọng không nên chết, nó là những gì còn lại của thời anh em Thùy như tay như chân. Thùy nhớ năm đó cô khoảng bảy tuổi, anh Hai chín tuổi đang leo tuốt tên nhánh gáo, thấy em gái chấp chới dưới ao anh đã nhảy ùm xuống nước. Thùy chìm và Thùy lôi anh Hai chìm theo. Coi như chết cả hai rồi. Nhưng cuối cùng Thùy được kéo vào bờ. Thùy không biết ...

Đoạn đầu của một bài viết "Trong kỳ tập huấn, tôi có nói về “tiếng nói của những điểm số”, báo cáo viên hỏi “Cô thấy thông tư 30 và thông tư 32 cái nào hay hơn?.” Khoan hãy nói câu trả lời của tôi. Trước hết nói về hai thông tư. Một cái thì chuyên về điểm số, cấm sửa lỗi tại chỗ vào vở học trò, không nhắc tới nhận xét (để tránh vở học trò đầy màu mực đỏ). Một cái thì chuyên về nhận xét cấm tuyệt đối điểm số (để tránh áp lực đối với học sinh). Câu hỏi hỏi của vị báo cáo viên làm tôi nhớ tới những bộ phim “ngôi nhà không có đàn ông” hay một ý tưởng về “thế giới không có đàn bà”. Những phim này không xem cũng thừa biết cái sự mất cân đối nó sẽ sinh ra nhiều xáo trộn. Tôi so sánh vậy vì tôi thấy điểm số và nhận xét là hai con người khác phái nếu tốt tính giỏi hòa hợp thì có thể sống hòa bình một nhà. Sao lại bắt hai đứa nó phải một mất một còn. - Thông tư mới làm cho giáo viên méo mặt nhưng cô giáo này hình như còn sống được.