Chuyển đến nội dung chính

Đoạn đầu của một bài viết "Trong kỳ tập huấn, tôi có nói về “tiếng nói của những điểm số”, báo cáo viên hỏi “Cô thấy thông tư 30 và thông tư 32 cái nào hay hơn?.” Khoan hãy nói câu trả lời của tôi. Trước hết nói về hai thông tư. Một cái thì chuyên về điểm số, cấm sửa lỗi tại chỗ vào vở học trò, không nhắc tới nhận xét (để tránh vở học trò đầy màu mực đỏ). Một cái thì chuyên về nhận xét cấm tuyệt đối điểm số (để tránh áp lực đối với học sinh). Câu hỏi hỏi của vị báo cáo viên làm tôi nhớ tới những bộ phim “ngôi nhà không có đàn ông” hay một ý tưởng về “thế giới không có đàn bà”. Những phim này không xem cũng thừa biết cái sự mất cân đối nó sẽ sinh ra nhiều xáo trộn. Tôi so sánh vậy vì tôi thấy điểm số và nhận xét là hai con người khác phái nếu tốt tính giỏi hòa hợp thì có thể sống hòa bình một nhà. Sao lại bắt hai đứa nó phải một mất một còn. - Thông tư mới làm cho giáo viên méo mặt nhưng cô giáo này hình như còn sống được.





Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Em đã yêu Ka Rim

  Từ hồi tôi theo chồng, má và em tôi chuyển về sống nơi khác, tôi ít có dịp về xứ. Mấy người bạn nói: “Sanh ra ở Châu Phong à? Nghe nói Chăm nhiều lắm, về đó chơi đi”. Nhà tôi giữa hai xóm Chăm, ở đó còn khá nhiều bạn bè, bà con lối xóm. Nhắc tới quê, tôi chợt thèm gặp một gương mặt ngăm đen. Anh là người Chăm có hai mắt to như người Ấn Độ. Xóm Chăm lạ hoắc. Nhà Da Pha nằm cặp con đường dẫn về tuyến dân cư mới, với những ngôi nhà sàn cao cẳng lợp tôn màu hồng tươi rói. Vợ Da Pha không đẹp nhưng vui tính. Dường như tục cấm cung đã không đá động tới đời chị. Thấy khách, miệng chị cười đầy, mắt sáng một vẻ tự tin. - Da Pha hay dẫn khách về đây chơi lắm chị ơi! Nhà của họ gọn nhưng dài. Bên trong đầy đủ tiện nghi, có cả máy nước nóng, máy hút bụi và máy giặt. - Em không chịu mấy thứ này, tốn điện. Ảnh nói có nó em đỡ cực. Làm phụ nữ công việc nhà cửa bớt được cái nào đỡ cái đó. Chỗ bệnh viện nhiều thứ lắm, về còn bệnh nhân ở nhà, bà con trong xóm có mệt đi không nổi là ảnh chạ...
Đàn bà đẹp -Út, con về mau đi. Người đàn bà đó coi hiền lành vậy mà thành quỷ rồi. * Thùy không lên nhà mà đi tuốt ra hè, hướng mộ ba má. Cô không ghé thăm mộ, cô không muốn nói gì với ba má lúc này. Thùy ghé chỗ cái ao cạn có bọng cây gáo. Đáy ao đã trơ những đường nứt lớn, bong tróc. Cái bọng cây trên bờ ao nghiêng nghiêng một dáng khô. Mùa hè hai năm trước ai đó đã đổ rác vào đó và đốt lên. Cây gáo đã chết, lớp vỏ cái ruột cháy xém, cái bọng cây trơ dưới nắng. Anh Hai nói mùa hạn năm sau anh vét ao, thả cá, trồng thêm gáo. Thùy về sẽ không còn phải tức mình cái vụ bọng cây thời thơ ấu của hai anh em bị đốt, bị chết.   Cây gáo bọng không nên chết, nó là những gì còn lại của thời anh em Thùy như tay như chân. Thùy nhớ năm đó cô khoảng bảy tuổi, anh Hai chín tuổi đang leo tuốt tên nhánh gáo, thấy em gái chấp chới dưới ao anh đã nhảy ùm xuống nước. Thùy chìm và Thùy lôi anh Hai chìm theo. Coi như chết cả hai rồi. Nhưng cuối cùng Thùy được kéo vào bờ. Thùy không biết ...